Nhạc Hoa Không Lời Buồn Nhất – Sáo Trúc Buồn Tâm Trạng Hay Nhất – Nhạc Không Lời Buồn Đến Đau Lòng

Nhạc Hoa Không Lời Buồn Nhất – Sáo Trúc Buồn Tâm Trạng Hay Nhất – Nhạc Không Lời Buồn Đến Đau Lòng
ĐĂNG KÝ ➥ để không bỏ lỡ video nhạc mới nhất

Và đừng quên COMMENT cho mình biết cảm xúc của bạn nhé!

Link Mp3: (update)
Photography by (update)

🔔 Contact us : vn2daymusic@gmail.com
🔔 Fan Page :
🔔 Twitter :
Collection genre: #nhackhongloi #instrucmentalmusic #relaxingmusic

✔ If you have problems about copyright or label, please contact me via email, everything will be sorted out in 24 hours.

source

(Visited 5 times, 1 visits today)

You Might Be Interested In

Comment (21)

  1. ai đó đặc tựa đề giúp mình với. Mình sáng tác ra chuỗi thơ sau đây hay ghê mà ko biết đặc tựa thế nào cho phải.
    Bài 1
    Chiều mùa đông gió về lành lạnh
    Cánh bèo kia trôi nỗi mong manh
    Em ngồi bứt đọt lá xanh
    Ỉa xong chùi đít thấy anh em cười
    Bài 2
    Gió mùa thu thổi đưa nhè nhẹ
    Lá thu rơi khe khẽ bên đường
    Em trèo lên mép bờ mương
    Đái nghe rổn rổn thấy thương quá chừng
    Bài 3
    Tình chúng ta từ nay ly biệt
    Chén ly bôi hai đứa nghẹn ngào
    Bỗng dưng em địt cái ào
    Anh nghe phát khiếp lẽ nào chia tay
    Bài 4
    Sài gòn cơn mưa đến bất ngờ
    Anh ngồi tựa cửa tính làm thơ
    Bỗng đâu anh thấy trong mưa gió
    Em kéo quần lên chạy phất phơ
    nếu thấy thơ hay cho vài like nhé các bạn

  2. Thiếp ở đầu Trường Giang,

    Chàng ở cuối Trường Giang.

    Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng,

    Cùng uống nước Trường Giang.

    Dòng sông này bao giờ ngừng trôi?

    Nỗi hận này bao giờ mới hết?

    Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp,

    Nhất định không phụ nỗi niềm nhớ nhau.
    _______________________________________
    Trắng như tuyết trên núi,

    Sáng tựa trăng giữa mây.

    Nghe lòng chàng hai ý,

    Thiếp đành đoạn tình này.

    Hôm nay chén sum họp,

    Đầu sông tiễn sớm mai.

    Lững thững theo dòng nước,

    Nước mãi chảy đông tây.
    _________________________________________

    Liễu xanh, cỏ thơm ở trường đình bên đường,

    Tuổi trẻ dễ dàng bỏ người lại mà đi mất.

    Trên lầu cao, tiếng chuông canh năm làm tỉnh giấc mộng,

    Dưới hoa, mưa tháng ba gợi lại nỗi sầu ly biệt.

    Kẻ vô tình đâu như (đâu thấu hiểu) nỗi khổ của người đa tình,

    Một tấc tương tư cũng biến thành ngàn vạn sợi sầu khổ.

    Chân trời góc bể cũng có nơi cùng tận,

    Chỉ có lòng tương tư là không có kết thúc.
    ____________________________________________

    Nhỏ không dứt, dòng huyết lệ tương tư rơi xuống như những hạt đậu đỏ

    Nở không trọn, liễu xuân, hoa xuân khắp chốn lầu son

    Ngủ không yên, mưa gió bên ngoài màn song sau buổi hoàng hôn

    Quên chẳng được, sầu mới lẫn sầu cũ

    Nuốt chẳng trôi, những gạo ngọc miệng vàng nghẹn đầy cổ họng (ko nuốt được)

    Soi chẳng hết, hình dung gầy võ trong gương hoa ấu

    Đầu mày giương chẳng mở

    Canh khuya cứ lần lữa không sáng

    A!

    Vừa đúng như: non xanh thấp thoáng không ngăn lại được

    Nước biếc mênh mang trôi đi không ngừng
    _________________________________________________________
    Còn chảy mãi lệ tương tư thẫm đỏ

    Hoa, liễu buồn thôi nở chốn lầu son,

    Không yên giấc, mưa gió ngoài song cửa

    sầu với sầu, tìm đến cuối hoàng hôn

    Nuốt chẳng trôi, những lời vàng tiếng ngọc

    Gương sáng soi khuôn mặt đã hao gầy

    Mày chau lại, mong canh thâu chóng hết

    Chao ôi !

    Non xanh thấp thoáng không ngăn được

    Nước biếc mênh mông trôi chẳng dừng.
    ____________________________________________________________

    Lầu cao lớp lớp che trăng sáng,

    Đau lòng vì suốt năm xa cách chàng.

    Tiêu im sáo lặng không nghe tiếng,

    Một mình ngồi buồn nhìn ra song cửa ngọc.

    Cá lặn chim bay chân trời góc biển,

    Biệt ly không được tin thư thật khổ.

    Oán đầy giường ngà chăn phí thuý,

    Giận bẻ gãy kim thoa phượng hoàng.

    Giếng sâu ròng rọc than giây ngắn,

    Ngày trôi chậm, xiêm y cũng nặng tương tư.

    Dùng dao chém nước nước liền trở lại,

    Cầm kéo cắt tình tình không chịu đứt.

    Hồng rụng tơi bời theo dòng nước chảy về đông,

    Một tấm tình son vì người mà tàn lụi.

    Thiếp nguyện làm mây núi Vu (Sơn),

    Bay nhập vào giấc mộng trong hồn chàng.
    ______________________________________________________________

    nguồn: chinese.com

LEAVE YOUR COMMENT