YÊU LÀ THẾ Ư? | HƯƠNG LY – OST HƯỚNG DƯƠNG NGƯỢC NẮNG

#YêuLàThếƯ #HươngLy #HướngDươngNgượcNắng
YÊU LÀ THẾ Ư? | HƯƠNG LY – OST HƯỚNG DƯƠNG NGƯỢC NẮNG

Nghe Audio Độc Quyền tại NhacCuaTui:

Đơn vị phát hành: Theanh 28 Entertainment

Composer: Phùng Tiến Minh
Hòa âm phối khí: Phùng Tiến Minh
Thu âm: Thắng Studio

► LIÊN HỆ VỚI LY NẾU CÓ VẤN ĐỀ VỀ BẢN QUYỀN ◄
Email: nguyenhuongly.official@gmail.com

More information about Nguyễn Hương Ly :
► INSTAGRAM:
► FACEBOOK CÁ NHÂN:
► FANPAGE:
► SHOP THỜI TRANG SAM’S KID CỦA LY:

© Bản quyền thuộc về Nguyễn Hương Ly Official và METUB Network
© Copyright by Nguyen Huong Ly Official & METUB Network ☞ Do not Reup!

Liên hệ tài trợ, hợp tác:
👉 HOTLINE: 0982.90.8888
👉 Contact Email: nguyenhuongly.official@gmail.com

Nhạc Tình

(Visited 14 times, 1 visits today)

You Might Be Interested In

Comment (35)

  1. [MINH HUỆ 14-01-2021] Trong cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc và trong mọi loại vi phạm nhân quyền trong thế giới hiện đại thì cưỡng bức thu hoạch nội tạng là hành động tàn bạo nhất được biết đến. Vấn nạn này được báo cáo lần đầu vào năm 2006 và được các luật sư nhân quyền gọi là “tội ác chưa từng có trên hành tinh này”.

    Trong 14 năm qua, hơn 2.000 bản ghi âm và lời kể của các nhân chứng đã được thu thập, trong đó miêu tả chuỗi cung ứng nội tạng tàn ác với sự tham gia của chính quyền cộng sản, cảnh sát quân sự, và bệnh viện ở Trung Quốc.

    Vào cuối tháng 12 năm 2020, Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) đã công bố một tài liệu từ một nhân chứng cung cấp thông tin chi tiết về các mối liên hệ, cơ sở, quy trình, và mô tả về quy trình thu hoạch nội tạng.

    Nhân chứng đã cung cấp thông tin, gồm cả một băng ghi âm, cho WOIPFG vào cuối năm 2016. Nhân chứng này ẩn danh vì lo ngại về an toàn cho đến tháng 12 năm 2020, khi ông cảm thấy buộc phải tiết lộ tên thật của mình và những gì ông biết về tội ác thu hoạch nội tạng.

    Lời khai

    Nhân chứng, ông Lục Thọ Hằng, sinh ra ở Trung Quốc vào năm 1950. Ông có thẻ xanh Hoa Kỳ vào năm 2016, và điều hành một công ty cải tạo nhà.

    Khi ông Lục trở về Thượng Hải để thăm họ hàng vào năm 2002, người chị vợ Châu Thanh và chồng đã nhờ ông giúp giới thiệu các bệnh nhân Hoa Kỳ đến Thượng Hải để phẫu thuật cấy ghép nội tạng.

    Bà Châu là Trưởng khoa phụ sản của Bệnh viện Phổ Đông, sau đó trở thành Chủ tịch Bệnh viện Uyển Bình. Chồng bà, ông Mao Thúc Bình, từng là Cục phó Cục Cải tạo Lao động Thượng Hải và sau đó là Phó Giám đốc Sở Tư pháp Thượng Hải. Ông có quan hệ mật thiết với Ngô Chí Minh, khi đó là Bí thư Đảng ủy Ủy ban Chính trị và Pháp luật Thượng Hải (PLAC). Ngô là cháu của Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), kẻ phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999.

    Trong một cuộc trò chuyện, ông Mao cho biết phí hoa hồng để giới thiệu một bệnh nhân ghép tạng có thể cao hơn nhiều so với lợi nhuận từ việc sửa chữa mấy căn nhà. Khi ông Lục hỏi có những loại phẫu thuật cấy ghép nào, ông Mao trả lời: “các cơ quan như thận, gan hoặc giác mạc”.

    Theo các cuộc điều tra trước đó của WOIPFG, Bệnh viện Số 1 của Đại học Y Trung Quốc đã tính 60.000 USD cho ghép thận, 100.000 USD cho ghép gan và 150.000 USD cho ghép phổi và tim.

    Khai thác nội tạng sống

    Ông Lục làm chứng rằng bà Châu là một bác sỹ phẫu thuật có kinh nghiệm. Nhưng sau vài lần tham gia thu hoạch nội tạng của các học viên Pháp Luân Công, bà đã không làm nữa, bởi những cảnh tượng kinh hoàng thường khiến bà gặp ác mộng.

    Trong quá trình bà Châu lấy nội tạng, các nạn nhân la hét vì đau đớn. Ông Lục đã từng hỏi tại sao bà Châu không tiêm thuốc mê cho họ. Bà giải thích: “Có những vị trí không nên tiêm thuốc mê, đặc biệt là những cơ quan dễ bị tổn thương.”

    Cách thức thu hoạch nội tạng sống này hoàn toàn khác với cách thức cấy ghép bằng nội tạng của người hiến tạng bị chết não, thường được cộng đồng y tế chấp nhận.

    Lời khai của ông Lục cũng xác nhận rằng các nạn nhân bị đẩy vào phòng phẫu thuật trong tình trạng bị trói, là học viên Pháp Luân Công, vì họ kêu: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Điều này cho thấy ít nhất hai điều: thứ nhất, họ là những học viên Pháp Luân Công bị giam giữ, chứ không phải là tử tù như ĐCSTQ đã tuyên bố là nguồn cung nội tạng cho đến năm 2015; thứ hai, họ là những người khỏe mạnh, còn tỉnh táo, chứ không phải những người hiến tạng bị chết não.

    Một chuỗi cung ứng công nghiệp

    Khi bà Châu thực hiện phẫu thuật nội tạng vào năm 2002, bà không thực hiện ở Bệnh viện Phổ Đông, nơi bà làm việc. Bà tiến hành việc này ở Bệnh viện Cảnh sát Vũ trang Thượng Hải, vốn không nằm trong danh sách các cơ sở y tế được cấp phép ghép tạng. Hơn nữa, bệnh viện này lại được nhận một trong những danh hiệu “Bệnh viện kiểu mẫu đáng tin cậy của nhân dân” vào năm 2004.

    Điều này khẳng định sự tham gia sâu rộng của các bệnh viện quân đội trong việc cưỡng bức thu hoạch nội tạng, bao gồm cả những cơ sở không có giấy phép ghép tạng.

    Bên cạnh các bệnh viện quân đội, một phần quan trọng trong chuỗi cung ứng là những nơi giam giữ các học viên Pháp Luân Công, đặc biệt là các trại lao động và nhà tù, nơi các học viên bị giam giữ trong thời gian dài. Cả trại lao động (đã bị bãi bỏ vào năm 2013) và nhà tù đều hoạt động dưới sự quản lý của sở tư pháp mà ông Mao, chồng bà Châu, giám sát.

    Nhờ lập trường cứng rắn trong vụ Thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn năm 1989 mà Giang Trạch Dân đã trở thành lãnh đạo tối cao của ĐCSTQ. Tương tự, nhiều quan chức theo sát chính sách bức hại Pháp Luân Công của ông ta đã được thăng chức. Mao là một trong những trường hợp như vậy. Sau khi có được sự tin tưởng của Ngô, cháu trai của Giang và là Giám đốc Sở cảnh sát Thượng Hải, kẻ cầm đầu cuộc bức hại ở khu vực này, Mao đã biết được nhiều thông tin nội bộ, rồi trở thành đồng phạm và đi theo Giang trong tội ác thu hoạch nội tạng.

    Để tiếp tục lạm dụng chuỗi cung ứng này để thu lợi cho bản thân, Mao còn sắp xếp để vợ mình lấy nội tạng tại Bệnh viện Cảnh sát Vũ trang Thượng Hải. Hơn nữa, ông ta đã nhờ bạn bè và người thân như ông Lục tìm thêm bệnh nhân từ nhiều nơi, kể cả Hoa Kỳ.

    Tội ác đen tối trong hệ thống tư pháp Trung Quốc không chỉ dừng ở thu hoạch nội tạng. Mao cho biết ông và các quan chức khác trong hệ thống tư pháp cũng chấp nhận các yêu cầu hoán đổi tù nhân và sử dụng tù nhân để làm thí nghiệm y tế. Yêu cầu hoán đổi tù nhân đến từ các quan chức cấp cao hơn ở Bắc Kinh, họ yêu cầu chuyển các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ ở các cơ sở do Mao giám sát đến các cơ sở ở Bắc Kinh. Đổi lại, một số tù nhân không phải học viên Pháp Luân Công ở Bắc Kinh sẽ được đưa đến Thượng Hải.

    Sau các phong trào chính trị như Cách mạng Văn hóa, ĐCSTQ đã tử hình một số quan chức cấp thấp làm con dê tế thần để xoa dịu sự tức giận của công chúng. Để chuẩn bị cho tình huống này, Mao cho biết ông đã lưu các giấy tờ yêu cầu hoán đổi tù nhân và ghi lại các cuộc điện thoại liên quan. Ông nói: “Tôi đã lưu lại một bản sao của những tài liệu này.”

LEAVE YOUR COMMENT